ĐẠI KHẢO LUẬN: NHẬN DIỆN TÀ KIẾN VÀ SỰ THẬT VỀ HỆ THỐNG LẠT MA GIÁO
🔴Nguồn gốc lai tạp và sự ra đời muộn màng của Phật giáo Tây Tạng
Để hiểu rõ tại sao những tư tưởng này lại đi ngược lại với tinh thần của Đức Thế Tôn trong Tam Tạng Kinh Điển (Tipiṭaka), chúng ta cần ngược dòng lịch sử về vùng đất tuyết.
1. Sự pha trộn giữa Phật giáo và Thần quyền bản địa (Bön giáo)
Phật giáo chỉ thực sự bén rễ tại Tây Tạng vào khoảng thế kỷ thứ VII - VIII sau Công nguyên, tức là hơn 1.200 năm sau khi Đức Phật Thích Ca nhập Niết-bàn. Đây là giai đoạn mà Phật giáo tại Ấn Độ đã bắt đầu suy tàn và biến chất, bị tiêm nhiễm nặng nề bởi tư tưởng Tantra (Mật tông) và các nghi thức tế lễ của Bà-la-môn giáo.
Khi du nhập vào Tây Tạng, nó không giữ được sự thanh tịnh của giáo pháp Nguyên thủy mà buộc phải dung bồi, thỏa hiệp với Bön giáo – một loại tôn giáo sơ khai thờ thần linh, ma quỷ và các hình thức phù thủy bản địa. Kết quả là một "nồi lẩu thập cẩm" ra đời: Nhân danh Phật giáo nhưng thực chất bên trong là cúng bái, bùa chú, thần chú và những vị "Hộ pháp" có hình thù kỳ quái, hung tợn – điều hoàn toàn xa lạ với hình ảnh bậc A-la-hán thanh tịnh, vô nhiễm trong chánh pháp nguyên thủy Theravada.
2. Hệ thống "Hóa thân" (Tulku) - Một công cụ chính trị hơn là tâm linh.
Điểm kỳ quái và bệnh hoạn nhất trong hệ thống này chính là thuyết Lạt ma tái sinh. Trong khi Chánh pháp dạy về Vô ngã (Anattā) và sự chấm dứt tái sinh của các bậc Thánh, thì Lạt ma giáo lại tạo ra một hệ thống kế thừa quyền lực và tài sản thông qua việc "tìm kiếm linh nhi".
Thực chất, đây là một mưu đồ chính trị của các dòng tộc và phe phái tại Tây Tạng để giữ vững địa vị cai trị. Họ biến đức tin thành một thứ đặc quyền cha truyền con nối (dưới danh nghĩa tái sinh), tạo nên một giai cấp thống trị tâm linh áp bức những người dân nghèo khổ, ít học...Chi tiết Phần Này Quý Vị Có Thể Đọc Lại Bài Cũ Trước Đây Tôi Từng Đăng .
🔴Đạt Lai Lạt Ma - Biểu tượng truyền thông và sự mâu thuẫn giáo lý
Quý vị thường thấy một ông già với nụ cười hiền hậu, nói những lời đạo lý dễ nghe trên các diễn đàn quốc tế. Nhưng hãy dùng trí tuệ để soi xét kỹ: Đằng sau đó là gì?
1. Sản phẩm của một bộ máy PR chuyên nghiệp
Chúng ta phải thừa nhận rằng, Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 là một người được đào tạo bài bản để trở thành một "siêu sao tâm linh". Đằng sau ông ta là một đội ngũ truyền thông phương Tây hùng hậu. Họ xây dựng hình ảnh một "vị thánh sống" bị lưu vong để tranh thủ sự ủng hộ về chính trị và tài chính.
Tuy nhiên, đối với những hành giả am tường Kinh - Luật - Luận của Chánh Pháp Theravāda, những gì ông ta giảng dạy thường là một sự chắp vá kệch cỡm. Ông ta có thể trích dẫn một vài đoạn về Tứ Diệu Đế hay Bát Chánh Đạo để lấy lòng giới trí thức, nhưng ngay sau đó lại cổ xúy cho những hình thức quán tưởng thần linh, các lễ quán đảnh mang đậm màu sắc huyền bí, mê hoặc , sặc mùi ngoại đạo .
2. Sự mâu thuẫn với Chánh pháp Nguyên thủy
Trong khi Đức Phật dạy: "Hãy tự mình làm hòn đảo cho chính mình, hãy tự mình làm nơi nương tựa cho chính mình", thì hệ thống của Đạt Lai Lạt Ma lại bắt các tín đồ phải nương tựa tuyệt đối vào đạo sư (Guru). Họ biến vị Lạt ma thành một thực thể cao hơn cả Phật, buộc Phật tử phải quỳ lạy, cúng dường tài sản và niềm tin mù quáng để được "ban phước".
Đây chính là kẽ hở để những kẻ lừa đảo tại Việt Nam và nhiều nơi khác lợi dụng. Chúng mang danh nghĩa "tu mật", mang những sợi dây ngũ sắc, những lá bùa, những pho tượng mật tông có hình thù giao hợp (Yab-Yum) – một sự phỉ báng trắng trợn vào giới luật thanh tịnh của bậc xuất gia – để thu hút những người nhẹ dạ, mong cầu sự may mắn nhanh chóng mà không muốn tu tập sửa mình.
🔴Những vụ bê bối chấn động – Mặt nạ rơi xuống
Thưa quý vị, không thể có một bậc thánh thật sự nào lại hành xử đi ngược lại với đạo đức nhân thế cơ bản, chứ chưa nói đến thánh giới.
* Vụ bê bối "mút lưỡi": Chắc hẳn quý vị chưa quên hình ảnh Đạt Lai Lạt Ma yêu cầu một đứa trẻ mút lưỡi mình trước bàn dân thiên hạ. Những người cuồng tín cố gắng giải thích đó là "văn hóa" hay "vô ngã", nhưng dưới góc nhìn của giới luật Phật giáo và tâm lý học tội phạm, đó là một hành vi lệch lạc, không thể chấp nhận được ở một người khoác áo cà-sa. Một bậc giải thoát thực sự không bao giờ có những hành động gây hớn hở hay xúc phạm đến sự trong trắng của trẻ thơ như vậy.
* Sự xa hoa và quyền lực: Trong khi Đức Phật từ bỏ ngai vàng để đi khất thực, các đời Lạt ma lại sống trong cung điện Potala nguy nga, nắm giữ binh quyền và nô lệ (trước khi chế độ này sụp đổ). Sự giàu sang của các trung tâm Mật tông trên toàn thế giới hiện nay, với những khoản phí quán đảnh đắt đỏ, chính là minh chứng cho việc thương mại hóa tâm linh.
🔴Cảnh tỉnh những kẻ lợi dụng sự kém hiểu biết để trục lợi
Tại nước ta, hiện nay đang rộ lên phong trào thờ cúng theo kiểu Tây Tạng nói riêng và các Tư Tưởng Ngoại Đạo Núp Bóng Đạo Phật nói Chung. Những kẻ này lợi dụng việc người dân chưa tiếp cận được với kho tàng Tam Tạng Kinh Điển Pāli để vẽ ra những con đường tắt:
* Muốn giàu sang thì thờ Thần Tài Tây Tạng.
* Muốn hết bệnh thì cầu Phật Dược Sư (theo lối mê tín bùa chú).
* Muốn giải hạn thì đeo bùa hộ thân của Lạt ma.
....vv Vô Vàn Thủ Đoạn Tinh Vi - Được Dàn Dựng Một Cách Chuyên Nghiệp .
Quý vị hãy tỉnh táo! Đức Phật không phải là một vị thần ban phước giáng họa. Luật Nhân Quả (Kamma) không thể bị mua chuộc bằng mấy đồng tiền cúng dường hay vài câu thần chú vô nghĩa. Việc mang những tư tưởng ngoại lai này về không phải là hoằng pháp, mà là đầu độc đức tin, biến một Đạo Phật trí tuệ thành một tôn giáo cầu cúng thần quyền. Khiến XH rơi vào những hệ lụy Mê Tín Điên Đảo, Con người trở nên NGU dốt và Yếu Hèn Suốt Ngày Đi Cầu Xin Van Lạy Những Thứ Sặc Mùi Mê Tín Ngoại Đạo - Trái Ngược Với Lời Dạy Của Đức Phật Khuyên Dạy Là Hãy Nương Tựa Vào Chính Mình Đừng Nên Nương Tựa Vào Bất Kỳ Điều Gì.
🔴Bản chất của "Yab-Yum" và sự hủy hoại giới luật thanh tịnh
Một trong những điểm tà kiến và bệnh hoạn nhất trong hệ thống mật giáo Tây Tạng mà Đạt Lai Lạt Ma đang đại diện, chính là các hình tượng và pháp tu liên quan đến "Pháp tu đôi" (Song vận/Yab-Yum).
1. Sự phỉ báng thánh hạnh phạm hạnh (Brahmacariya)
Trong kinh điển Pāli, Đức Phật dạy rất rõ: Dục hỷ là cội rễ của luân hồi và khổ đau. Một vị Tỳ-kheo nếu phạm vào hành vi dâm dục sẽ lập tức phạm tội Pārājika (Bất cộng trụ), tức là mất tư cách làm Tỳ-kheo, như cây thốt nốt bị chặt ngọn không bao giờ xanh lại được.
Thế nhưng, mật giáo Tây Tạng lại vẽ ra một thứ "pháp môn" lấy dục vọng làm phương tiện đạt đến giác ngộ. Họ tạc tượng các vị gọi là "Phật" trong tư thế giao hợp với phụ nữ. Đây là một sự xuyên tạc kinh khủng, xúc phạm nặng nề đến hình ảnh thanh tịnh tuyệt đối của Đức Phật Thích Ca. Họ bao biện rằng đó là sự hợp nhất của "Trí tuệ và Từ bi", nhưng thực chất đó chỉ là sự phóng túng dục vọng được che đậy bằng những thuật ngữ tâm linh huyền bí từ các Tổ và Thi Sỹ Ngoại Đạo.
2. Sự mê muội của đám đông "cuồng sư"
Nhiều người ở Việt Nam hiện nay, do thiếu hiểu biết về Luật tạng (Vinaya-piṭaka), đã bị những tay tà sư dẫn dụ vào các lễ quán đảnh bí mật. Chúng nói rằng đây là "mật pháp cao siêu" dành cho người có căn cơ. Quý vị hãy tỉnh táo: Đức Phật đã khẳng định Ngài không có "bàn tay nắm lại" (nghĩa là không có bí mật giáo pháp). Chánh pháp là để phơi bày cho mọi người thấy, như lật ngửa những gì bị úp xuống, chứ không phải là những thứ ám muội, dung tục núp bóng thần thánh.
🔴Phân tích sự mâu thuẫn trong lời nói của Đạt Lai Lạt Ma
Đạt Lai Lạt Ma thường được ca ngợi là người hòa bình, nhân hậu. Nhưng hãy nhìn sâu vào những bài giảng của ông ta dưới lăng kính Chánh pháp Nguyên thủy (Theravāda):
1. Giảng về Vô ngã (Anattā) nhưng lại duy trì Ngã chấp (Attā)
Trong khi nói về sự trống rỗng (Tánh Không), Đạt Lai Lạt Ma lại đồng thời khẳng định mình là hóa thân của Quan Âm Bồ Tát, là người tái sinh từ các đời trước. Đây là một sự mâu thuẫn logic tự thân vô cùng lớn.
* Theo Chánh pháp: Thức (Viññāṇa) luôn thay đổi, không có một cái "linh hồn" hay "bản ngã" bất biến nào đi từ đời này sang đời khác.
* Hệ thống Lạt ma giáo lại xuyên tạc xây dựng trên niềm tin vào một cái "Ngã" siêu việt, bất biến để duy trì quyền lực chính trị. Đây chính là Thân kiến (Sakkāya-diṭṭhi) – sợi dây xích đầu tiên giữ con người lại trong luân hồi, mà một bậc thánh tối thiểu (Sotāpanna) phải đoạn trừ.
2. Sự giả tạo trong thuyết từ bi
Đạt Lai Lạt Ma nói rất nhiều về lòng từ bi (Mettā), nhưng lòng từ bi của ông ta mang đậm màu sắc trình diễn và chính trị. Một bậc Thánh thực thụ sẽ không bao giờ dành phần lớn cuộc đời để vận động chính trị, gặp gỡ các chính trị gia để tranh thủ quyền lực thế gian.
Đức Phật dạy: "Hạnh phúc thay cho người không sở hữu gì cả". Một vị xuất gia chân chính phải lìa bỏ mọi ràng buộc thế sự, chứ không phải biến mình thành một quân bài trong các trò chơi địa chính trị quốc tế. Sự tung hô của phương Tây dành cho ông ta không phải vì đạo hạnh, mà vì ông ta phục vụ cho mục đích của họ.
🔴 Mạng lưới tà sư trục lợi và sự mê tín về bùa chú
Tại sao Đạt Lai Lạt Ma và các Lạt ma khác lại được chào đón nồng nhiệt bởi những kẻ "buôn thần bán thánh" tại Việt Nam?
1. Kinh doanh "Ban phước"
Những người tu theo truyền thống Phật Giáo Phát Triển thường có khuynh hướng tâm lý mong cầu sự giúp đỡ từ bên ngoài (Họ Tin Vào Sự Cứu Giỗi Của Thần-Bồ Tát - Phật....vv ) . Nắm bắt điểm yếu này, các tà sư mang về những khái niệm như:
* Hồng danh các vị thần hộ pháp: Để người dân cầu xin thay vì tu tập.
* Các loại linh phù, dây ngũ sắc: Được quảng cáo là do đích thân các "Đại Lạt ma" gia trì để trừ tà, hút lộc.
* Cúng dường quán đảnh: Một hình thức thu phí tâm linh tinh vi.
...vvv
Quý vị hãy nhớ lời Phật dạy trong Kinh Giáo giới Sigala (Sigālovāda Sutta): Không có sự cúng tế hay thần chú nào có thể thay đổi được vận mệnh nếu cá nhân đó không thực hành thiện nghiệp. Việc tin vào những sợi dây, những lá bùa của các tay Lạt ma này chính là sự rơi vào Giới cấm thủ (Sīlabbata-parāmāsa) – một loại tà kiến ngăn trở con người tiến tới giác ngộ.
2. Sự băng hoại về trí tuệ
Thay vì dạy người dân học về Tứ Diệu Đế, Bát Chánh Đạo, đám tà sư này dạy người ta "niệm chú" để được cứu rỗi. Chúng biến những Phật tử đầy tiềm năng thành những tín đồ u mê, suốt ngày chỉ biết lạy lục trước những pho tượng kỳ quái và mong chờ phép màu. Đây là một tội ác đối với trí tuệ nhân loại và là sự phản bội lại lý tưởng của Đức Phật.
🔴"Cứu người chứ không phải chia rẽ" – Sự phân định giữa Chánh và Tà
Có nhiều kẻ chưa hiểu đạo, khi nghe những lời đanh thép này sẽ vội vàng quy kết rằng TÔI đang "sân hận" hay "chia rẽ tôn giáo". Để Tôi Nói Rõ Lại 1 Lần Nữa Cho HIỂU :
* Sân hận hay Trí tuệ? Khi một bác sĩ dùng dao mổ để cắt bỏ khối u ung thư, đó không phải là hành động căm ghét bệnh nhân, mà là hành động cứu mạng. Việc tôi vạch trần Đạt Lai Lạt Ma và hệ thống tà kiến này chính là dùng con dao trí tuệ để cắt bỏ khối u mê tín đang di căn trong thân thể Phật giáo.
* Đoàn kết hay Bao che? Sự đoàn kết chỉ có giá trị khi nó dựa trên sự thật (Chánh pháp). Một sự "đoàn kết" giữa Chánh pháp và Tà giáo chỉ dẫn đến sự suy tàn của cả hai. Chúng ta không thể nhân danh sự hòa hợp để bao che cho những hành vi mút lưỡi trẻ em, những pháp tu dục vọng, hay những trò lừa đảo tâm linh.
Đức Phật đã dạy trong Kinh Kalama: "Đừng tin vào bất cứ điều gì chỉ vì điều đó được truyền thuyết, vì đó là truyền thống, hay vì đó được nói bởi một vị đạo sư danh tiếng... Chỉ khi nào tự mình biết rõ: 'Những điều này là bất thiện, những điều này là có tội, những điều này bị người trí chỉ trích', thì hãy từ bỏ chúng."
Dưới ánh sáng của Tam Tạng Kinh Điển Pāli, hệ thống Lạt ma giáo rõ ràng là một thứ ngoại đạo đã bị Phật giáo hóa một cách khéo léo để trục lợi.
🔴 Hào quang giả tạo và cỗ máy truyền thông phương Tây
Quý vị có bao giờ tự hỏi, tại sao giữa hàng ngàn vị tu sĩ trên thế giới, chỉ có Đạt Lai Lạt Ma lại được báo chí phương Tây tung hô như một "vị thánh sống" duy nhất?
1. Sự cộng sinh giữa chính trị và tôn giáo
Chúng ta cần nhìn thẳng vào sự thật: Đạt Lai Lạt Ma là một quân bài địa chính trị đắc lực. Phương Tây cần một biểu tượng để đối trọng với các thế lực phương Đông, và họ đã chọn ông ta. Một vị "Phật sống" có khả năng nói tiếng Anh, mỉm cười trước ống kính và luôn nói về "hòa bình" là một sản phẩm hoàn hảo cho truyền thông toàn cầu.
Nhưng thưa quý vị, Chánh pháp không phải là một sản phẩm PR. Đức Thế Tôn xưa kia đi khất thực trong lặng lẽ, không cần những giải thưởng Nobel hay những buổi diễn thuyết thu phí hàng ngàn đô-la để chứng minh giá trị của Giáo pháp. Việc Đạt Lai Lạt Ma trở thành một "Celebrity" (người nổi tiếng theo kiểu truyền thông PR) đã tự phản bội lại tinh thần ly tham, ly dục của một bậc xuất gia.
2. Kỹ thuật "Tẩy não" bằng đạo lý chung chung
Những gì Đạt Lai Lạt Ma nói thường là những đạo lý "vô thưởng vô phạt" như: hãy tử tế, hãy yêu thương, hãy mỉm cười... Đây là những điều mà một giáo viên tiểu học hay một chuyên gia tâm lý cũng có thể nói.
Tuy nhiên, ông ta khéo léo lồng ghép vào đó những tư tưởng tà kiến của Lạt ma giáo. Khi người nghe đã say mê với vẻ ngoài hiền hậu, họ sẽ dễ dàng chấp nhận những thứ mê tín đi kèm như: tin vào sự tái sinh của một cá nhân cụ thể, tin vào quyền năng ban phước của đạo sư, hay tin vào những hình thức quán tưởng kỳ quái. Đây chính là kỹ thuật "mưa dầm thấm lâu", khiến người ta từ bỏ trí tuệ phản biện để rơi vào sự sùng bái cá nhân mù quáng.
🔴Sự đối nghịch giữa "Mật pháp" và Con đường giải thoát thực thụ
Dưới góc nhìn của Tam Tạng Kinh Điển Pāli (Tipiṭaka), những gì được gọi là "Mật tông" hay "Kim Cang thừa" thực chất là một sự thoái hóa của Phật giáo.
1. Sự nguy hiểm của khái niệm "Lấy độc trị độc"
Lạt ma giáo dạy rằng có thể dùng dục vọng, dùng sự sân hận (dưới dạng các vị thần hung tợn) để đạt đến giác ngộ. Họ gọi đó là "phương tiện thiện xảo".
Quý vị hãy tỉnh táo: Đức Phật đã dạy trong Kinh Tất Cả Các Lậu Hoặc (Sabbāsava Sutta) rằng lậu hoặc chỉ được đoạn tận thông qua sự Tri kiến, Phòng hộ, Thụ dụng, Nhẫn nhục, Tránh né, Trừ diệt và Tu tập.
Không có chuyện "dùng dục để diệt dục". Đó chỉ là lời ngụy biện cho sự yếu hèn không thể giữ giới của các tay tà sư. Nếu đổ thêm xăng vào lửa mà mong dập được lửa, đó chẳng phải là hành động của kẻ điên hay sao? Vậy mà hàng triệu người vẫn tin vào những "pháp tu đôi" hay "quán tưởng dục lạc" để cầu mong giác ngộ hay giải thoát.
2. Sự thần thánh hóa đạo sư (Guru Yoga)
Trong Phật giáo Nguyên thủy, vị Thầy là người chỉ đường (Kalyāṇamitta), còn việc đi là ở mỗi người. Nhưng trong hệ thống của Đạt Lai Lạt Ma, đạo sư được nâng lên ngang hàng, thậm chí cao hơn Phật.
* Họ dạy rằng: "Dù Phật có xuất hiện, nếu không có đạo sư thì bạn cũng không thể giác ngộ".
* Họ bắt tín đồ phải coi mọi hành động của đạo sư là đúng đắn, kể cả khi đạo sư phạm giới hay có hành vi lệch lạc (như vụ bê bối mút lưỡi).
Đây chính là hình thức nô lệ tâm linh. Khi quý vị giao nộp ý chí và trí tuệ của mình cho một cá nhân, quý vị đã tự đóng cánh cửa dẫn đến giải thoát Niết-bàn (Nibbāna) – nơi mà chỉ có sự tự giác và thanh tịnh hóa nội tâm mới có thể chạm tới.
🔴Chiêu bài "Vạn vật nhất thể" và sự đánh tráo khái niệm
Đạt Lai Lạt Ma thường dùng các thuật ngữ của khoa học hiện đại hoặc các tôn giáo khác để diễn giải Phật giáo, tạo ra một mớ hỗn độn thập cẩm về tư tưởng.
1. Đánh tráo Tánh Không (Suññatā) với Hư vô hoặc Thần linh
Trong Chánh pháp, Vô ngã (Anattā) nghĩa là không có một thực thể cố định, bất biến. Nhưng Đạt Lai Lạt Ma lại biến Tánh Không thành một thứ "năng lượng" hay một "tâm thức nguyên thủy" có tính chất như một Đại Ngã (Atman) của Bà-la-môn giáo.
Việc này dẫn dắt người tu tập đi vào con đường tìm kiếm một cái "Tâm" thần thánh, thay vì quan sát sự sinh diệt của các uẩn để ly tham. Đây là một sự sai lệch căn bản về giáo lý, biến Phật giáo thành một tôn giáo đa thần đầy màu sắc huyền bí.
2. Sự lệch lạc trong việc thờ cúng
Quý vị thấy gì trong các chùa theo phong cách Tây Tạng? Những pho tượng phết vàng rực rỡ, những hình vẽ ma quái, những bánh xe cầu nguyện mà chỉ cần quay là "có công đức".
Hãy nhìn lại cuộc đời Đức Phật: Ngài ngồi dưới gốc cây Bồ-đề, giản đơn và tĩnh lặng. Ngài dạy về Giới - Định - Tuệ.
Việc biến tu tập thành một loạt các động tác cơ học (quay bánh xe, lần chuỗi chú, dâng cúng thực phẩm cho tượng) chính là cách mà các tà sư trục lợi. Họ biến Phật pháp thành một thứ dịch vụ tâm linh: Cúng càng nhiều, mua vật phẩm "gia trì" càng đắt thì phúc đức càng lớn. Đây là một sự lừa đảo trắng trợn núp bóng tôn giáo!
🔴Phân định thật - giả: Hành động của lòng Từ bi
Thưa quý vị, khi chúng ta nói lên những điều này, đám người cuồng tín sẽ dùng những lời lẽ nặng nề để chỉ trích. Họ sẽ nói tôi "phỉ báng bậc thánh", "chia rẽ tăng đoàn".
Nhưng hãy tự hỏi:
* Một "bậc thánh" có cần phải được bảo vệ bởi một đội ngũ luật sư và truyền thông chuyên nghiệp để giải thích cho một hành động dâm ô hay không?
* Một tăng đoàn thực sự có phải là nơi chứa chấp những tư tưởng ngoại lai, cầu cúng, bùa chú ngược lại với lời dạy của Phật hay không?
Việc tôi làm là cứu người. Cứu những người lương thiện đang chắt bóp từng đồng tiền mồ hôi nước mắt để dâng cho những tay tà sư mang danh "Lạt ma", "Rinpoche". Cứu những người đang chìm đắm trong ảo tưởng về một quyền năng cứu rỗi bên ngoài mà quên mất rằng tự mình phải thắp đuốc lên mà đi.
Đức Phật dạy: "Này các Tỳ-kheo, hãy đi vì hạnh phúc của số đông, vì lợi ích của số đông". Lợi ích lớn nhất không phải là cho họ tiền bạc, mà là trao cho họ Chánh kiến. Khi một người có Chánh kiến, không một tay tà sư hay một vị "Phật sống" giả hiệu nào có thể lừa gạt được họ nữa.
🔴Sự thật kinh tởm trong các Mật điển "bí truyền"
Thưa quý vị, lý do tại sao các Lạt ma luôn yêu cầu tín đồ phải cam kết "tuyệt đối trung thành" và giữ bí mật trước khi truyền dạy các cấp độ cao? Bởi vì nếu những gì ghi trong các bản Mật điển (Tantras) như Guhyasamāja hay Kālacakra được công khai rộng rãi, bất kỳ người có lương tri và đạo đức cơ bản nào cũng sẽ phải rùng mình.
1. Những "phương tiện" phi đạo đức
Trong các bản mật điển được gọi là "Vô thượng Du-già", người ta tìm thấy những chỉ dẫn về việc sử dụng các chất uế tạp, hoặc thậm chí là các hành vi bạo lực và tình dục được tâm linh hóa. Họ cho rằng một bậc "thầy" đã giác ngộ thì không còn bị ràng buộc bởi thiện hay ác.
Dưới lăng kính của Kinh Phạm Võng (Brahmajāla Sutta), đây chính là loại tà kiến nguy hiểm nhất – Vô hành kiến (Akiriya-diṭṭhi): cho rằng hành động không để lại quả báo. Điều này trực tiếp phá hủy nền tảng của Luật Nhân quả mà Đức Phật Thích Ca đã dày công thuyết giảng.
2. Sự lạm dụng phụ nữ núp bóng "Minh mẫu"
Trong hệ thống của Đạt Lai Lạt Ma và các dòng phái liên quan, khái niệm "Minh mẫu" thực chất là sự lạm dụng thân xác phụ nữ để phục vụ cho cái gọi là "pháp tu" của các Lạt ma nam giới. Đây là một sự sỉ nhục đối với thánh hạnh phạm hạnh. Đức Phật dạy rằng người xuất gia phải đoạn tận dâm dục như đoạn tận nguồn gốc của sinh tử, chứ không phải biến nó thành một "công cụ giác ngộ". Việc Đạt Lai Lạt Ma im lặng hoặc bao biện cho những giáo lý này chính là sự đồng lõa với tà đạo.
🔴Cơn lốc "Kinh doanh tâm linh" tại Việt Nam
Quý vị hãy nhìn vào thực trạng hiện nay: Tại sao các "Rinpoche", "Lạt ma" tự xưng lại đổ xô về Việt Nam? Câu trả lời rất đơn giản: Đây là thị trường béo bở.
1. Công nghệ "Sản xuất Thánh nhân"
Hệ thống Lạt ma giáo đã tạo ra một quy trình "marketing" hoàn hảo. Một người phương Tây hoặc một kẻ có tiền chỉ cần được một vị Lạt ma "ấn chứng" là hóa thân của vị này, vị kia, lập tức trở thành đối tượng được cúng dường. Họ dùng những bộ trang phục rực rỡ, những chiếc ghế cao chót vót và những danh hiệu dài dằng dặc để lừa phỉnh những người thiếu kiến thức về Phật học Nguyên thủy.
Trong Chánh pháp, đạo hạnh của một người được đánh giá qua sự đoạn tận Tham - Sân - Si, chứ không phải qua bằng cấp hay sự công nhận của một định chế thần quyền nào.
2. Sự biến tướng của lễ "Quán đảnh"
Lễ Quán đảnh (Abhiṣeka) vốn là nghi thức nhập môn, nhưng nay đã bị biến thành một thứ "dịch vụ bán phước". Người dân bỏ ra hàng triệu, hàng chục triệu đồng để được vị Lạt ma rảy chút nước lên đầu hoặc chạm tay vào trán, với niềm tin rằng mình đã được "gia trì" và sẽ gặp may mắn.
Thưa quý vị, nếu chỉ cần rảy nước mà hết được nghiệp chướng, thì Đức Phật đã rảy nước cho tất cả chúng sinh từ 2.600 năm trước rồi! Đây là một sự lừa đảo tinh vi, đánh vào tâm lý tham lam và lười biếng tu tập của đám đông.
🔴Trở về với Chánh pháp Nguyên thủy (Theravāda) – Con đường duy nhất
Để dẹp tan sự cuồng tín, không có cách nào khác ngoài việc đưa người đi sai đường về với nguồn gốc thanh tịnh của giáo pháp.
1. Đề cao Trí tuệ tự thân thay vì sự sùng bái
Đức Phật dạy trong Kinh Tự Mình Thắp Đuốc: "Hãy tự mình làm hòn đảo cho chính mình". Chánh pháp Theravāda không cần những vị trung gian, không cần những vị Lạt ma tự xưng là "Phật sống". Mỗi người là chủ nhân của nghiệp, là người tự quyết định sự giải thoát của chính mình thông qua việc giữ giới và hành thiền.
2. Đơn giản hóa thay vì phức tạp hóa
Trong khi Lạt ma giáo bày vẽ ra hàng ngàn vị thần, hàng vạn câu chú và những nghi lễ rườm rà, thì Chánh pháp Nguyên thủy chỉ tập trung vào:
* Khổ và Sự diệt khổ (Tứ Diệu Đế)
* Con đường tám ngành (Bát Chánh Đạo)
* Sự quan sát thực tại (Vipassanā)
Mọi thứ càng phức tạp, càng huyền bí thì càng dễ là sản phẩm của sự lừa dối. Sự thật luôn giản đơn và minh bạch.
🟡 Lời kết cho một cuộc thức tỉnh
Thưa quý vị, tôi Khải Tuệ Quang viết nên bài đại khảo luận này với tâm thế của người bảo vệ biên cương của Chánh pháp - Không hề chút cảm xúc cá nhân nào xen lẫn.
* Tôi không sợ bị gọi là "chia rẽ", vì sự chia rẽ giữa Cái Thật và Cái Giả là cần thiết để bảo tồn Cái Thật.
* Tôi không sợ bị gọi là "sân hận", vì lòng từ bi đối với những nạn nhân bị lừa gạt lớn hơn rất nhiều so với sự an nguy của bản thân trước những lời chỉ trích.
Đạt Lai Lạt Ma và hệ thống của ông ta có thể lừa dối thế giới bằng nụ cười và truyền thông, nhưng không bao giờ có thể lung lay được đức tin của những hành giả đang an trú trong Tam Tạng Kinh Điển Pāli. Một khi trí tuệ đã nảy nở, những trò phù thủy, bùa chú và thần quyền sẽ tự khắc tan biến như sương mù gặp ánh mặt trời.
Định mệnh của Phật giáo nằm trong tay quý vị. Quý vị chọn đi theo con đường cầu cúng, nô lệ cho những tay tà sư ngoại đạo, hay chọn con đường tự do, tự tại và trí tuệ của Đức Phật Thích Ca?
- Khải Tuệ Quang -
Đừng quên hãy lan toả chia sẽ rộng rãi bài viết này đến mọi người để giúp mọi người cảnh giác trước những chiêu trò Tâm Linh Mê Tín Ngoại Đạo Núp Bóng Đạo Phật
Home
Comments[ 0 ]
Post a Comment